Đêm. Mình em lại bước đi trong âm thầm lặng lẽ. Căn phòng trống trải như càng thêm rộng thênh thang khi ngay trong lòng em mọi suy nghĩ cứ mải mê tới tận bên kia chân trời. Xa rồi lạ. Gần thì nhớ. Cuộc đời thật trớ trêu khi anh ở mãi nơi rất xa, xa lắm mà tim em cứ cồn cào nỗi nhớ. Phải không anh, tình yêu chỉ là giấc mơ ngọt ngào riêng em có …
Ðêm nay lại một đêm nữaEm nhớ mong anh đến từng phút giây trôi qua vô tìnhAnh đang ở một nơi xa em nhớ mong anh vô cùng .Uớc sao mình đuợc bên nhau đêm nayGiấc mơ chỉ là giấc mơ !
“Anh sắp đi xa!”“Vậy sao? Anh sẽ nhớ em chứ?”…
Những tháng ngày cũng bắt đầu trở nên lẩm cẩm. Mới sớm ra lạnh cóng, bàn tay cứng ngắc và tê dại vì gió. Đến trưa lại đổ nắng hầm hập xuống con đường bụi bay mù mịt. Em còn đang trách móc thời tiết ẩm ương thì chiều rời chỗ làm lại gặp cơn mưa ào ào trút xuống. Ngồi trong phòng chờ và nhìn những giọt nước chảy dài trên cửa kính, vô tình nghe chuông điện thoại ai đó cài một điệp khúc khắc khỏai “Giấc mơ chỉ là giấc mơ …” Em có thể thấy một ngày quá sức buồn bã nhưng em lại không biết rằng tâm trạng mình vẫn nặng trĩu và xuôi theo định luật những cơn mưa: rơi dài và trượt khỏi mọi thứ. Tiếng nhạc lại vang lên lần nữa… em tựa cằm lên lưng ghế, nhìn ra ngoài trời và xem những hạt mưa đang gõ những phím piano buồn ảm đạm...
Em mơ về ngày xa xăm ta sống bên nhauKhông còn cách xa không còn mong chờ .Em mơ đuợc ngồi bên anh ta nói với nhau bao điều .Những vui buồn ta cùng trong tay nhauGiấc mơ chỉ là giấc mơ !
“Em nhớ anh lắm”“Nói thật là anh không tin” …
Trái tim em xót xa. Vẫn chỉ tiếc một điều em không đến với anh sớm hơn, biết đâu trong anh sẽ không có quá nhiều đau buồn mất mát. Nỗi buồn của em chỉ biết lặng lặng giấu vào trong những cái lắc đầu giả vờ hay nụ cười khẽ. Còn anh nỗi sầu muộn thấm đẫm cả đôi mắt, gò má cao và vầng trán luôn trĩu nặng những ưu tư. Em đã từng sợ rằng vì yêu em sẽ chìm trong cái nhíu mày phức tạp ấy và sẽ trở thành những mẩu vụn đáng thương. Thế nhưng em đã chọn đi bên anh cả lúc anh cười giòn tan hay lúc mình tư lự bên nhau trên những con đường khuya vắng.
Em yêu anh nồng nàn như mỗi con đường ôm vào lòng hương hoa sữa. Đã 3 năm xa cách và anh chỉ còn là một bóng chim câu bay vụt ngoài cửa sổ. Chiếc cốc tình yêu đã cạn những yêu thương và mốc méo ở một xó trái tim anh. Em từng đêm muốn lấy cái thứ cũ rỉ ấy ra lau chùi, đánh bóng và soi mình vào đó. Nhưng giá mà có thể, có thể dù chỉ một lần những tình yêu thức lại giữa đêm..
Rồi anh cứ đi ,để rồi đây em vẫn mong chờ .Vẫn thầm mong anh yêu nơi xa sống vui bình yên .Ngày trôi mãi xa sao tình yêu vẫn cứ ở lại .Tháng năm dài tình em héo khôTheo bóng ai kia hững hờ.
Vẫn còn đó chút ảo vọng về tình yêu. Chắc do em mải giấu mình trong căn phòng này, giữa không gian vùn vụt thay đổi ngoài kia, lặng lẽ mong ước những điều viển vông. Dù lý trí hiểu rằng anh đã ra đi và tìm hạnh phúc bên một người khác. Nhưng sau đêm nay, em sẽ bước ra khỏi giấc mơ anh. Em biết rằng đã đến lúc chiếc lá cuối cùng trên cây vừa qua mùa đông lạnh sẽ lại căng tràn sức sống khi mùa xuân tình yêu đang đứng bên thềm… Giấc mơ sẽ không chỉ còn là giấc mơ..
Monday, May 4, 2009
Tuesday, April 28, 2009
những câu hỏi cần có sự gải đáp từ anh
em cũng định gọi điện để hỏi anh, nhung em biết anh sẽ không nghe em nói, cũng như em nhắn tin, thì những dòng tin nhắn ấy sẽ không đọc mà xóa đi
em viết vào đây, không biết đến khi nào anh sẽ vào đây mà đọc, để trả lời em nữa, nhung em vẫn viết
tại sao anh lại lừa dối em?
anh có yêu Hoa không? nếu anh yêu nó, tại sao phải cưỡng bức người ta chứ? để đạt được dục vọng của mình à.
em còn không tin nổi đây là sự thật nữa,
tình yêu đâu phải là món hàng để mà đổi chác chứ, em đã không tiếc thứ gì cả, hi sinh tất cả để rồi nhận lấy sự thật phũ phàng này
em chỉ xin anh một điều, hãy sống thật lòng mình, hãy tin vào bản thân mình, khi ấy mới có thể tin tưởng được người khác. muốn có địa vị tốt trong xã hội, anh cần phải phấn đấu rất nhiều nữa, đừng trông chờ vào mối quan hệ. dù mối quan hệ trong xã hội tốt nhưng anh cũng cần có sự phấn đấu của bản thân mình. mối quan hệ xã hội chỉ giúp anh một phần rất nhỏ mà thôi, cái chính vẫn là năng lực bản thân mình. không ai có thể giúp được mình chỉ trừ bản thân mình thôi anh à.
họ chỉ cho mình cái cần câu để mình câu, chứ đâu ai có thể cho mình con cá
kể cả trong tình yêu cũng vậy? hãy yêu người ta thật lòng, đừng lừa dối, và hãy tin tưởng người yêu của mình.
em đã tin tưởng tất cả những gì mà người yêu em đã nói, đã hứa và làm, nhưng em biết người ấy vẫn lừa dối em, nhưng trong tâm khảm của em, em vẫn mong người ấy sẽ thay đổi. tình yêu của em chỉ có một, và em vẫn xem người ấy là chồng, muôn đời sau vẫn thế. không ai có thể thay thế vị trí ấy được
em viết vào đây, không biết đến khi nào anh sẽ vào đây mà đọc, để trả lời em nữa, nhung em vẫn viết
tại sao anh lại lừa dối em?
anh có yêu Hoa không? nếu anh yêu nó, tại sao phải cưỡng bức người ta chứ? để đạt được dục vọng của mình à.
em còn không tin nổi đây là sự thật nữa,
tình yêu đâu phải là món hàng để mà đổi chác chứ, em đã không tiếc thứ gì cả, hi sinh tất cả để rồi nhận lấy sự thật phũ phàng này
em chỉ xin anh một điều, hãy sống thật lòng mình, hãy tin vào bản thân mình, khi ấy mới có thể tin tưởng được người khác. muốn có địa vị tốt trong xã hội, anh cần phải phấn đấu rất nhiều nữa, đừng trông chờ vào mối quan hệ. dù mối quan hệ trong xã hội tốt nhưng anh cũng cần có sự phấn đấu của bản thân mình. mối quan hệ xã hội chỉ giúp anh một phần rất nhỏ mà thôi, cái chính vẫn là năng lực bản thân mình. không ai có thể giúp được mình chỉ trừ bản thân mình thôi anh à.
họ chỉ cho mình cái cần câu để mình câu, chứ đâu ai có thể cho mình con cá
kể cả trong tình yêu cũng vậy? hãy yêu người ta thật lòng, đừng lừa dối, và hãy tin tưởng người yêu của mình.
em đã tin tưởng tất cả những gì mà người yêu em đã nói, đã hứa và làm, nhưng em biết người ấy vẫn lừa dối em, nhưng trong tâm khảm của em, em vẫn mong người ấy sẽ thay đổi. tình yêu của em chỉ có một, và em vẫn xem người ấy là chồng, muôn đời sau vẫn thế. không ai có thể thay thế vị trí ấy được
Nhãn:
Nhật ký Adam - Eva
Friday, April 17, 2009
Lần cuối
đây có lẽ là lần cuối mình vào blog này, như thế đã quá đủ với mình rồi.
có vì chữ lợi, chữ danh, chữ hiếu hay không cũng tùy, mình không quan tâm nữa.
mi hãy buông tha người ta đi,
mình chỉ cần biết sự thật là thế nào thôi mà.
thế mi đã biết rồi đấy
ừ, quá phũ phàng
cố lên nha nhỏ.
sự thật, nỗi đau mình sẽ chôn vùi
lần cuối cùng cùng vào blog này, anh có xóa hay hủy, hay giữ lại cho riêng mình cũng được, đây là lần cuối em vào đây. vào đây chỉ gợi thêm nỗi đau mà tôi cố chôn vùi mà thôi.
ở đây chẳng có cái gì đáng để tôi trân trọng cả, tất cả chỉ là sự giả dối mà thôi. tình yêu cũng chẳng có luôn, vĩnh biệt những năm tháng mà tôi nghĩ đó là hạnh phúc nhất trong đời mình. chẳng có cái gì là trọn vẹn cả, chẳng có gì hạnh phúc cả. cuộc đời tôi sống chẳng có gì là vui và hạnh phúc cả.
vĩnh biệt
có vì chữ lợi, chữ danh, chữ hiếu hay không cũng tùy, mình không quan tâm nữa.
mi hãy buông tha người ta đi,
mình chỉ cần biết sự thật là thế nào thôi mà.
thế mi đã biết rồi đấy
ừ, quá phũ phàng
cố lên nha nhỏ.
sự thật, nỗi đau mình sẽ chôn vùi
lần cuối cùng cùng vào blog này, anh có xóa hay hủy, hay giữ lại cho riêng mình cũng được, đây là lần cuối em vào đây. vào đây chỉ gợi thêm nỗi đau mà tôi cố chôn vùi mà thôi.
ở đây chẳng có cái gì đáng để tôi trân trọng cả, tất cả chỉ là sự giả dối mà thôi. tình yêu cũng chẳng có luôn, vĩnh biệt những năm tháng mà tôi nghĩ đó là hạnh phúc nhất trong đời mình. chẳng có cái gì là trọn vẹn cả, chẳng có gì hạnh phúc cả. cuộc đời tôi sống chẳng có gì là vui và hạnh phúc cả.
vĩnh biệt
Nhãn:
Nhật ký Adam - Eva
Subscribe to:
Posts (Atom)
